Tiểu luận Rủi ro pháp lý trong các doanh nghiệp Việt Nam

MỤC LỤC

Lời mở đầu 1

I – Rủi ro pháp lý trong doanh nghiệp 2

1)Khái niệm rủi ro 2

2)Phân loại rủi ro pháp lý 2

3)Nguyên nhân gây ra rủi ro pháp lý trong các doanh nghiệp Việt Nam 3

II – Những tình huống rủi ro pháp lý trong các doanh nghiệp 6

1)Rủi ro pháp lý do yếu tố chủ quan 6

a - Vụ việc của Vietnam Airlines 6

b – Vụ việc HLV Letard 10

c - DNTN Duy Lợi 13

d – Trung Nguyên 15

e – Vifon 19

f – Vinataba 19

2) Rủi ro pháp lý do yếu tố khách quan 20

a - Tranh chấp hợp đồng mua bán bông 20

b – Áp thuế chống bán phá giá đèn huỳnh quang, tinh bột sắn 23

c – Chống bán phá giá dây curoa 24

d- Chống bán phá giá giày, mũ da 26

e – Các vụ việc khác 27

III – Một số giải pháp nhằm giảm thiểu rủi ro pháp lý trong doanh nghiệp Việt Nam 27

IV - Một số đề xuất của nhóm thực hiện nhằm giảm thiểu rủi ro về pháp lý cho các Doanh nghiệp Việt Nam 35

1)Về phía doanh nghiệp 35

2)Về phía Nhà nước 36

Kết luận 37

Tài liệu tham khảo 38

 

doc73 trang | Chia sẻ: leddyking34 | Ngày: 15/06/2013 | Lượt xem: 4636 | Lượt tải: 44download
Bạn đang xem nội dung tài liệu Tiểu luận Rủi ro pháp lý trong các doanh nghiệp Việt Nam, để tải tài liệu về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
ước thời hạn và mọi tranh chấp giữa hai bên sẽ được giải quyết tại Ủy ban Tư cách cầu thủ FIFA. LĐ đã không có điều khoản bắt buộc HLV Letard không được phép gửi đơn kiện đến địa chỉ có thẩm quyền cao hơn (ở đây là tòa án trọng tài thể thao quốc tế). Bản thân ông Lân Trung cũng cay đắng thừa nhận: "Ông Letard có quá thừa "kinh nghiệm" còn LĐ thì không!". Và sau khi sự cố của đội tuyển U23 xảy ra tại LG Cup, LĐ lại quá vội vàng ngưng hợp đồng mà không tìm hiểu kỹ hơn về luật. Trong cuộc họp để đi đến quyết định sa thải HLV Letard của LĐ chỉ có 3 nhân vật: Phó chủ tịch thường trực Trần Duy Ly, Tổng thư ký Phạm Ngọc Viễn và trưởng ban thi đua khen thưởng Vũ Hạng. Các nhà báo rất muốn chất vấn người có trách nhiệm chính là ông Viễn nhưng ông không có mặt trong cuộc họp và không nghe điện thoại. Ông Lân Trung ra sức bênh vực đồng nghiệp: "Ông Viễn đã thực hiện rất đúng quy trình lựa chọn HLV và không hề "cắt" đi một công đoạn nào cả. Ông Viễn chỉ thay mặt LĐ ký vào hợp đồng mà thôi, chứ nếu lỗi do ông Viễn thì hơi oan”. Vậy cá nhân nào chịu trách nhiệm chính trong vụ việc này? Ông Trung nhấn mạnh: "Quyết định sa thải HLV là quyết định tập thể". Khi được hỏi: "Vụ việc gần đây nhất liên quan đến HLV Tavares dẫn tới thất bại thảm hại của VN tại Tiger Cup 2004 cũng có nguyên nhân chính là hợp đồng không được tính toán kỹ. Và từ vụ việc HLV Letard, tất cả cũng đều liên quan đến ông Viễn là người được phân công chịu trách nhiệm chính. Vậy LĐ chẳng lẽ cứ rút kinh nghiệm mãi?". Ông Lân Trung đáp: "Sau mỗi lần va vấp, mỗi cá nhân trong LĐ lại thêm một bài học. LĐ thiếu hiểu biết về luật quốc tế. Trong cuộc hội nhập bóng đá thế giới, LĐ phải học hỏi nhiều hơn, đặc biệt về luật pháp để tránh rủi ro trong tương lai". Việt Báo (Theo-Ngoisao) DNTN Duy Lợi NHIỀU DOANH NGHIỆP NƯỚC NGOÀI TÌM HIỂU LUẬT ĐỂ “VÒI” TIỀN DN VIỆT NAM 09:04' 06/06/2003 (GMT+7) Võng Duy Lợi Đại diện nhóm Johnson Miki của Nhật tháng 8/2002 đã yêu cầu Doanh nghiệp tư nhân Duy Lợi (DNTN) hoặc ngừng ngay việc sản xuất khung mắc võng, hoặc phải đóng "phí bản quyền" sáng chế cho nhóm với mức 4 USD đối với mỗi chiếc võng xuất sang Nhật Bản. Nếu không, nhóm Miki sẽ kiện Duy Lợi vì "xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp (SHCN)". Miki đưa ra lý lẽ là giải pháp hữu ích "Khung võng tiện dụng" họ đăng ký đã được Cơ quan sáng chế Nhật Bản cấp văn bằng số 3081528 vào ngày 22/8/2001. Từ một lá thư đòi... "phí bản quyền"... DNTN Duy Lợi (www.duyloi.com) là cơ sở sản xuất võng xếp nổi tiếng và uy tín của Việt Nam. Chỉ tính từ đầu năm đến nay, số lượng võng Duy Lợi xuất sang Nhật vượt cả năm 2002. Duy Lợi cũng đã ký được hợp đồng dài hạn với tập đoàn siêu thị Keyio. Do đó, lời đe dọa của Miki đặt ra một nguy cơ: Hàng Duy Lợi không những không được tiêu thụ tại Nhật (vì bị cáo buộc là xâm phạm quyền SHCN), mà còn không thể bán ra tại 112 quốc gia thành viên của Hiệp hội Sáng chế Quốc tế. Trước tình hình đó, tháng 11/2002, Duy Lợi với đại diện pháp luật là công ty luật Phạm&Associates đã tiến hành khiếu nại yêu cầu Cơ quan Sáng chế Nhật hủy bỏ văn bằng số 3081528. Hành trình tìm kiếm sự công bằng kéo dài hơn 6 tháng. Phía bị đơn lập luận: Đăng ký thứ nhất của Duy Lợi về kiểu dáng "Khung mắc võng" bị Cục SHCN Việt Nam từ chối ngày 25/6/2001 chính vì kiểu dáng này đã được phía bị đơn nộp đăng ký vào ngày 9/7/1996. Đây cũng là giải pháp bị đơn đăng ký ở Nhật và được cấp văn bằng giải pháp hữu ích. Nhưng trên thực tế, giải pháp của Duy Lợi đã được công bố trên Công báo SHCN số 147, tập A, trang 84-85 (với số công bố 3787) trước khi có đơn đăng ký giải pháp hữu ích của nhóm Johnson Miki tại Nhật. Vì thế chiểu theo Điều 3, khoản 1, mục 3 trong Luật Sáng chế thì giải pháp "Khung võng tiện dụng" không thể được đăng ký. Sau một thời gian xem xét, nghe nguyên đơn lập luận và bị đơn biện hộ, Cơ quan Sáng chế Nhật đã ra phán quyết: Văn bằng giải pháp hữu ích "Khung võng tiện dụng" của nhóm Johnson Miki vi phạm quy định Điều 3, khoản 2 Luật Sáng chế, nên phải bị hủy bỏ theo Điều 37, khoản 1, mục 2 của luật này. Bên bị đơn cũng phải gánh chịu tất cả án phí. Một bài học quý giá cho các doanh nghiệp Việt Nam Tuy DNTN Duy Lợi thắng kiện, nhưng vụ khiếu nại trên cho thấy có rất nhiều vấn đề các doanh nghiệp phải lưu tâm, đặc biệt là doanh nghiệp vừa và nhỏ. Ông Lâm Tấn Lợi cho biết, doanh nghiệp ở các nước nắm vững về luật. Họ cũng tìm hiểu rất kỹ hoạt động của những cơ sở sản xuất và doanh nghiệp Việt Nam. Cụ thể, nhóm Miki và đại diện của họ ở Việt Nam đã tìm hiểu và biết Duy Lợi đang gặp khó khăn trong việc đăng ký kiểu dáng "Khung mắc võng". Khi biết Duy Lợi mới chỉ đăng ký kiểu dáng thì họ đăng ký sáng chế tại Nhật. Đây là điều mà Duy Lợi chưa tính đến. Dù văn bằng giải pháp hữu ích của nhóm Miki bị tuyên hủy bỏ, Duy Lợi giờ cũng không thể tiếp tục đăng ký sáng chế cho giải pháp của mình, vì Luật Sáng chế không chấp nhận đăng ký cho những giải pháp đã được sử dụng rộng rãi trước khi nộp đơn đăng ký. Ông Lợi nói: "Qua trường hợp của mình, tôi mong các doanh nghiệp Việt Nam khi có những sáng tạo, cần nhờ các công ty luật chuyên ngành tư vấn và đăng ký bản quyền ngay để tránh bị rơi vào các vụ bị ăn cắp bản quyền, và những cuộc kiện tụng kéo dài tiền mất tật mang". Nếu không, các doanh nghiệp Việt Nam có thể sẽ phải trả giá đắt từ những cuộc tranh chấp SHCN với công ty nước ngoài cho dù họ không sai. (Theo Lao Động - Trung Nguyên HIGHLANDS COFFEE BỊ TỐ CÁO DÙNG TÊN MIỀN TRUNG NGUYÊN Ngày đăng: 09/01/2010 02:36 Công ty cà phê Trung Nguyên cho rằng Công ty cổ phần Việt Thái Quốc tế đã ăn cắp tên miền trungnguyen của mình, vì website trungnguyen.com.au có giao diện và thông tin về sản phẩm Highlands Coffee của Việt Thái. Mới đây, khi đăng ký sở hữu tên miền “trungnguyen” trên Internet tại Australia, Công ty cà phê Trung Nguyên phát hiện Công ty The trustee for Hinchliffe Trust đã đăng ký tên miền này dưới hình thức một website giao dịch thương mại “trungnguyen.com.au”. Đặc biệt, truy cập vào tên miền này dẫn đến website phân phối trực tuyến các sản phẩm mang thương hiệu Highlands Coffee của Công ty cổ phần Việt Thái Quốc tế (VTI), trụ sở tại Việt Nam. Giao diện chính trang trungnguyen.com.au. Ảnh chụp màn hình. Theo đại diện Trung Nguyên, nội dung website trungnguyen.com.au này được hiển thị bằng tiếng Anh, giống hoàn toàn về nội dung, hình ảnh, hệ thống sản phẩm, hình ảnh bao bì được thể hiện bằng tiếng Việt trên website của Công ty Việt Thái Quốc tế. trungnguyen.com.au cũng có giao diện và thông tin y hệt website highlandscoffee.com.au. Công ty Trung Nguyên cho rằng, sự giống nhau này gây ngộ nhận cho nhiều khách hàng quốc tế khi truy cập vào website. Trung Nguyên cũng nhận được nhiều thắc mắc của khách hàng tại thị trường Australia là tại sao bán cà phê Highlands trên website của Trung Nguyên. Bản thân Trung Nguyên đã bị cơ quan cấp tên miền tại Australia từ chối cấp tên miền “trungnguyen” với lý do là đã có công ty khác đăng ký sở hữu, mặc dù doanh nghiệp đã chứng minh rằng sản phẩm phân phối trên website thuộc công ty khác. Sự việc đang được các cơ quan pháp lý tại Australia xem xét. Trung Nguyên cho rằng, VTI thông qua Công ty The trustee for Hinchliffe Trust tại Australia đăng ký sử dụng tên miền trungnguyên để làm tên website thương mại, là hành động có chủ đích và được ngụy trang rất khéo léo bằng việc đăng ký sử dụng hợp pháp tên miền nêu trên. Trao đổi với VnExpress.net, đại diện VTI khẳng định mình không phải là chủ sở hữu hay điều hành trang web trungnguyen.com.au. Sản phẩm Highlands Coffee của VTI tại Australia có website chính thức highlandscoffee.com.au. Trang web trungnguyen.com.au do Công ty Dynamic Food Brokers (DFB), từng là nhà phân phối sản phẩm cà phê Trung Nguyên tại Australia trước đây, sở hữu và điều hành. VTI cũng tiết lộ, DFB đã nhiều lần liên hệ với Trung Nguyên về việc chuyển nhượng tên miền này. Tuy nhiên việc thương lượng đã không thành công. Trong thời gian đó, DFB cũng thay đổi nhà cung cấp sản phẩm cà phê Việt Nam, đó là Highlands Coffee. VTI đã ra công văn yêu cầu DFB ngừng việc đưa các thông tin về sản phẩm Highlands Coffee lên trang web www.trungnguyen.com.au để tránh những hiểu nhầm không đáng có. Trong khi đó đại diện Trung Nguyên cho biết, DFB chưa hề là nhà phân phối các sản phẩm Trung Nguyên, và DFB cũng chưa từng đề cập đến việc bán lại tên miền cho Trung Nguyên. Vài năm trước, Trung Nguyên đã phát hiện một doanh nghiệp nước ngoài dùng tên thương hiệu của mình. Công ty này đăng ký sở hữu trí tuệ tên và logo cà phê Trung Nguyên với Tổ chức bảo hộ trí tuệ thế giới (WIPO), để kinh doanh cà phê tại thị trường Mỹ. Phải mất rất nhiều thời gian đàm phán và hợp tác, chứng minh, Trung Nguyên mới đòi lại tên thương hiệu của mình tại thị trường Mỹ. Ngay sau đó doanh nghiệp này đã tiến hành đăng ký bảo hộ thương hiệu hơn 60 quốc gia trên thế giới. (Hà Mai - Theo vnexpress.net) RẮC RỐI QUANH TÊN MIỀN trungnguyen.com.au 09/01/2010 Công ty cà phê Trung Nguyên vừa phát hiện tại thị trường Úc, tên miền của mình đã bị một doanh nghiệp cà phê lớn khác giành mất. Trong lúc tiến hành các thủ tục để đăng ký sở hữu tên miền trên internet nhằm quảng bá thương hiệu ra thế giới, Trung Nguyên phát hiện tại thị trường Úc, tên miền trungnguyen.com.au đã được đăng ký với cơ quan quản lý ở Úc. Điều đáng ngạc nhiên là đơn vị đã nhanh tay “xí” trước tên miền này lại là một thương hiệu khá quen thuộc tại VN: cà phê Highlands. Thông thường, việc “xí” tên miền kiểu này do các cá nhân hoặc doanh nghiệp nhỏ nào đó thực hiện với mục đích sau này bán lại với giá cao cho “chính chủ” để kiếm lời. PV Thanh Niên đã truy cập vào tên miền nêu trên và nhận thấy đây là website quảng bá các sản phẩm mang thương hiệu Highlands Coffee của Công ty cổ phần quốc tế Việt Thái (VTI) đặt trụ sở tại Việt Nam. Nội dung thông tin bằng tiếng Anh hoàn toàn trùng khớp các nội dung thể hiện trên website của VTI tại địa chỉ www.highlandscoffee.com.vn. Không chỉ giống về nội dung, hình ảnh, hình thức... 2 website này còn giống hoàn toàn về hệ thống sản phẩm, hình ảnh bao bì. Ông Lê Tuyên - Giám đốc truyền thông và tiếp thị Công ty Trung Nguyên - bức xúc: “Vụ việc đã gây nhầm lẫn cho rất nhiều khách hàng quốc tế khi truy cập vào website này. Trung Nguyên đã nhận được nhiều thắc mắc của khách hàng tại thị trường Úc là tại sao lại bán cà phê Highlands trên website của Trung Nguyên. Bản thân Trung Nguyên đã bị cơ quan cấp tên miền tại Úc từ chối cấp tên miền “trungnguyen” với lý do là đã có công ty khác đăng ký sở hữu, mặc dù chúng tôi đã chứng minh rằng sản phẩm đang được phân phối trên website này không phải của Trung Nguyên”. Trong khi đó, ngày 8.1, đại diện Công ty VTI khẳng định họ không phải là chủ sở hữu hay điều hành tên miền và trang web www.trungnguyen.com.au; sản phẩm Highlands Coffee của VTI tại Úc có website chính thức là www.highlandscoffee.com.au. VTI đồng thời cho biết trang web www.trungnguyen.com.au do Công ty Dynamic Food Brokers (DFB), từng là nhà phân phối sản phẩm cà phê Trung Nguyên tại Úc trước đây, sở hữu và điều hành. DFB đã nhiều lần liên hệ với Trung Nguyên về việc chuyển nhượng tên miền này, tuy nhiên việc thương lượng đã không thành công. Trong thời gian đó, DFB cũng thay đổi, trở thành nhà phân phối cho Highlands Coffee. VTI cho biết đã có công văn yêu cầu DFB ngừng việc đưa các thông tin về sản phẩm Highlands Coffee lên trang web www.trungnguyen.com.au và DFB đồng ý tiến hành thực hiện trong ngày 8.1.2010. (Q.T-N.T.T-Nguồn:TNO. /2010 /01/rac-roi-quanh-ten-mien-trungnguyen-com-au.aspx) Vifon DOANH NGHIỆP VIỆT NAM TRƯỚC BIỂN LỚN WTO: Nhận diện những rủi ro pháp lý! (11/12/2006 15:29) Công ty Kỹ nghệ thực phẩm Việt Nam (Vifon) là chủ sở hữu nhãn hiệu "Vifon và hình chiếc lư" đã được đăng ký bảo hộ tại Việt Nam từ năm 1990. Với khả năng xâm nhập thị trường châu Âu mạnh mẽ, đến năm 1995 Công ty Vifon nộp đơn đăng ký nhãn hiệu của mình tại Ba Lan. Tuy nhiên, phía bạn thẳng thừng từ chối vì lý do phần hình "chiếc lư" tương tự gây nhầm lẫn phần hình "chiếc lư" trong nhãn hiệu "Kim Lan và hình" đăng ký trước cho sản phẩm cùng loại. Và như vậy vì chậm chân tại thị trường này, Vifon mất sở hữu nhãn hiệu phần hình chiếc lư của mình. (Báo Hải Quan) Vinataba DOANH NGHIỆP VIỆT NAM TRƯỚC BIỂN LỚN WTO: Nhận diện những rủi ro pháp lý! 11/12/2006 15:29 Nhãn hiệu Vinataba, vốn đã được Tổng công ty Thuốc lá Việt Nam đăng ký bảo hộ từ năm 1990 và tại 10 quốc gia khác theo Thỏa ước Madrit từ năm 2001. Tuy nhiên, cách đây 3 năm, qua tra cứu, Tổng công ty này đã nhận thấy nhãn hiệu Vinataba đã bị một số công ty thuộc tập đoàn Sumatra của Indonesia nộp đơn đăng ký tại 14 nước và vùng lãnh thổ trong khu vực, đã được cấp đăng ký tại  Campuchia, Lào, Hồng Kông, Thái Lan, Indonesia và đang được xem xét tại Trung Quốc, Philippines, Myanma, Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore và Đài Loan. Điều đáng nói là sau khi các chuyên gia luật nghiên cứu hồ sơ cũng như tại các nước thì mới thấy các công ty của Indonesia biết nhãn hiệu Vinataba là của Tổng công ty Thuốc lá VN. Và mục đích đăng ký tại các nước này là nhằm lôi kéo Tổng công ty Thuốc lá VN vào các cuộc kiện tụng kéo dài, tốn kém để gây sức ép trong đàm phán nhằm bán lại nhãn hiệu này cho Tổng công ty Thuốc lá VN. (báo Hải quan) HIỂU BIẾT PHÁP LUẬT ĐỂ TRÁNH RỦI RO TRONG GIAO THƯƠNG 10:01, Thứ 4, 06/12/2006 (GMT+7) Tổng Công ty Thuốc lá Việt Nam cũng đã từng hứng chịu những rủi ro pháp lý trong thương mại quốc tế khi bị nước ngoài đăng ký mất bản quyền nhãn hiệu trên thị trường quốc tế. Nhãn hiệu Vinataba tuy đã được đăng ký trong nước nhưng chưa đăng ký ở nước ngoài, khi tiến hành đăng ký ở nước ngoài thì phát hiện đã bị một công ty của Indonesia chiếm đoạt tại 13 quốc gia và vùng lãnh thổ. Điều này đã gây tác hại ngiêm trọng đến quyền lợi của DN. Sản phẩm Vinataba không thể xuất khẩu sang các nước đã bị đăng ký tước đoạt thương hiệu. Đồng thời, công ty tại những nước này có thể sản xuất Vinataba giả để đưa vào Việt Nam. Ngoài ra, những ảnh hưởng đến uy tín và thương hiệu của DN và ngành thuốc là Việt Nam không phải là nhỏ. Tổng Công ty Thuốc lá đã thực hiện việc đòi lại nhãn hiệu của mình nhưng đến nay mới chính thức thành công trên thị trường Campuchia, thị trường Lào và Trung Quốc đang trong quá trình xử lý. Việc khiếu kiện để đòi lại nhãn hiệu mới chỉ thực hiện ở 3 nước nhưng đã rất khó khăn và tốn kém. (Phước Hà, Rủi ro pháp lý do yếu tố khách quan Tranh chấp hợp đồng mua bán bông LẠI TRANH CHẤP HỢP ĐỒNG MUA BÁN BÔNG 22/03/2009 Doanh nghiệp dệt Việt Nam không nắm hết các quy định, điều khoản trong giao dịch mua bán bông nên khi có tranh chấp rất dễ bị thiệt. Cuối năm 2008, một số công ty Việt Nam bị một công ty Mỹ phản ứng vì “xù” hợp đồng mua bông. Mới đây, đến lượt một công ty Ấn Độ phản ứng với nội dung tương tự. Đặt mua khi giá cao... Ông Nguyễn Văn Tuấn - Phó Chủ tịch Hiệp hội Sợi Việt Nam cho biết sự vụ lần này liên quan đến ba doanh nghiệp dệt sợi Việt Nam. Đầu năm 2008, ba doanh nghiệp này đã đặt mua khoảng 3.000 tấn bông từ Công ty D.D Cotton (Ấn Độ), giá bông lúc đó còn cao và trên đà tăng giá, cao điểm đến 1.750 USD/tấn bông. Tuy nhiên, trong lúc chưa chuyển hàng, nhận hàng gì thì giá bông thế giới tụt rất nhanh, còn 1.400 USD/tấn. Vì vậy mà doanh nghiệp dệt sợi không muốn tiếp tục hợp đồng. Nếu doanh nghiệp vẫn tiếp tục hợp đồng và nhận bông thì phải thanh toán cho Công ty D.D Cotton số tiền tương ứng với giá bông thời điểm ký hợp đồng trước đây (giá cao). Sau khi nhận, nếu doanh nghiệp bán sang tay số bông này cho doanh nghiệp khác thì phải bán theo giá thị trường sau này (giá thấp). Nếu không sang tay mà dùng bông này làm ra sợi hoặc dệt vải và bán cho các doanh nghiệp dệt may thì cũng phải bán theo giá thị trường (giá thấp), nếu bán giá cao thì công ty dệt may sẽ tìm mối hàng khác giá rẻ. Như vậy, tính đường nào cũng chịu lỗ, cứ nhận về mỗi tấn bông thì doanh nghiệp sẽ lỗ khoảng 300 USD. Như vậy, 3.000 tấn bông sẽ lỗ 900.000 USD, tương đương 15,3 tỷ đồng. Vào lúc khác thì cũng có thể bấm bụng thanh toán cho xong, coi như rủi ro trong kinh doanh. Tuy nhiên, năm 2008-2009 là thời điểm khó khăn tài chính, mất một đồng cũng đau lòng xót dạ, nói gì 15,3 tỷ đồng. Do đó, các doanh nghiệp này mới muốn hủy hợp đồng, không mua bông nữa. Trì hoãn giao hàng, chờ giá thấp? Tình trạng tương tự cũng đã xảy ra với nhà cung cấp bông ở Mỹ (Công ty Louis Grewfus). Cuối năm ngoái, nhà cung cấp này đã sang Việt Nam làm việc với Bộ Công thương để yêu cầu mười doanh nghiệp mua bông giải quyết. Mười doanh nghiệp này đã đặt mua khoảng 6.000 tấn bông (doanh nghiệp mua nhiều nhất là 1.000 tấn, ít nhất là 200 tấn) vào thời điểm giá cao. Ông Tuấn cho biết nhà cung cấp bông của Mỹ đã thực hiện việc mua bán khá uy tín. Do đó, khi sự việc xảy ra, dù biết phải chịu lỗ nhưng doanh nghiệp Việt Nam vẫn phải chấp nhận rủi ro. Hiện đã có tám trong số mười doanh nghiệp đàm phán thống nhất phương pháp giải quyết tranh chấp. Theo đó, nhà cung cấp cũng đồng ý giảm giá bán để bên này đỡ lỗ hoặc là họ sẽ không giao hàng nữa nhưng bên mua phải đền một khoản tiền, dù sao cũng nhẹ hơn khoản lỗ nếu nhận hàng... Hơn nữa, nếu doanh nghiệp dệt sợi “xù” hợp đồng mua bông thì sẽ ảnh hưởng đến uy tín của doanh nghiệp khác. Ngoài ra, ở Mỹ, ngành bông liên kết chặt chẽ với ngành dệt may, nếu nhà cung cấp bông liên kết với nhau và gây tác động trong ngành, phản ứng với doanh nghiệp dệt may Việt Nam thì sẽ ảnh hưởng đến lượng dệt may xuất khẩu sang thị trường này. Trong khi Mỹ là một trong những thị trường xuất khẩu chính của dệt may Việt Nam thì các doanh nghiệp dệt sợi khó có thể để mất uy tín, gây ảnh hưởng cả ngành. Tuy nhiên, ông Nguyễn Hồng Quang - Tổng Thư ký Hiệp hội Sợi Việt Nam cho biết trong vụ tranh chấp với nhà cung cấp Ấn Độ, khi hiệp hội yêu cầu doanh nghiệp giải trình thì các doanh nghiệp cho biết phía nhà cung cấp đã từng trì hoãn, từ chối giao hàng khi giá bông lên cao hơn giá ký hợp đồng, giao không đủ số lượng, không đúng chất lượng... Không rành pháp lý, khó mà thắng kiện Trên thế giới có khoảng 100 quốc gia trồng bông, tổng sản lượng đạt 24 triệu tấn/năm. Trong đó có một số quốc gia cung cấp chính. Trung Quốc trồng tám triệu tấn nhưng nhu cầu đến chín triệu tấn nên phải nhập khẩu một triệu tấn; Ấn Độ trồng năm triệu tấn, nhu cầu chỉ bốn triệu, có thể xuất khẩu một triệu tấn; Mỹ xuất khẩu hai triệu tấn; Brazil xuất khẩu một triệu tấn... Ông Nguyễn Văn Tuấn cho biết về mặt pháp lý, phải thừa nhận rằng doanh nghiệp dệt Việt Nam còn rất yếu, không nắm hết các quy định, điều khoản trong giao dịch mua bán bông nên khi có tranh chấp rất dễ bị thiệt. Các nhà cung cấp bông luôn dựa vào các văn bản, các thỏa thuận mà Hiệp hội Bông quốc tế (ICA - International Cotton Association) soạn sẵn. Các văn bản này có rất nhiều điều khoản bảo vệ quyền lợi của nhà cung cấp bông nhưng doanh nghiệp ta không hiểu hết. Một ví dụ, khi không có tàu để chở bông thì nhà cung cấp bông có quyền giao hàng trễ mà không bị bắt lỗi. Chính vì vậy, khi doanh nghiệp Việt Nam cho rằng nhà cung cấp bông đã từng cố tình trễ hẹn giao hàng khi giá cao thì nhà cung cấp lại cho rằng trễ đó là trễ chính đáng do không có tàu, không có container. Doanh nghiệp Việt Nam lại không có điều kiện đi chứng minh là nhà cung cấp cố tình trì hoãn chứ không phải do kẹt tàu... Hơn nữa, khi nhà cung cấp trễ giao hàng, giao hàng không chất lượng... thì doanh nghiệp Việt Nam cũng không làm thủ tục khiếu kiện gì cả nên bây giờ cũng khó “bắt giò”. Quả thật, ngày 19-3, Công ty D.D Cotton đã có văn bản gửi cho Hiệp hội Sợi “vặn” lại các doanh nghiệp dệt sợi với lập luận như trên. Công ty này cho rằng vào tháng 2, tháng 3-2008, tại các cảng bốc hàng, tình hình thiếu container rất nghiêm trọng. Hơn nữa, nếu bên mua cho rằng chất lượng bông không đạt thì bên mua phải thông báo cho bên bán ngay lập tức trong thời hạn quy định theo Luật ICA nhưng bên mua chưa từng có thông báo nào... Vì không nắm rõ luật lệ, các doanh nghiệp Việt Nam đang ở vào thế kẹt, nợ nặng vì bông. ( Áp thuế chống phá giá đèn huỳnh quang, tinh bột sắn ĐÈN HUỲNH QUANG, TINH BỘT SẮN BỊ ÁP THUẾ CHỐNG PHÁ GIÁ (Theo Tiền Phong) Đèn huỳnh quang tiết kiệm năng lượng của VN sẽ bị áp mức thuế 66,1% khi xuất khẩu sang châu Âu trong khi tinh bột sắn khi vào thị trường Ấn Độ sẽ bị áp mức giá 33%. Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) cho biết: Đèn huỳnh quang xuất khẩu vào châu Âu và tinh bột sắn bán sang Ấn Độ vừa bị các nước này áp dụng thuế chống bán phá giá. Điều đáng nói là hàng hoá Việt Nam phải gánh chịu đòn trừng phạt này bắt đầu từ những vụ kiện mà bị đơn không phải là doanh nghiệp Việt Nam. VCCI cho biết, trong kết luận cuối cùng của Tổng vụ Thương mại Uỷ ban châu Âu về cuộc điều tra lẩn tránh thuế chống bán phá giá đối với đèn huỳnh quang tiết kiệm năng lượng có nguồn gốc xuất xứ từ Trung Quốc, cơ quan này đã quyết định sẽ mở rộng việc áp thuế chống bán phá giá sang các sản phẩm tương tự được xuất khẩu từ Việt Nam, bất kể các lô hàng đó có khai nguồn gốc xuất xứ từ Việt Nam hay không. Mức thuế áp dụng đối với đèn huỳnh quang tiết kiệm năng lượng của VN khi xuất khẩu vào cộng đồng châu Âu sẽ tính tương đương với mức thuế đã được áp đặt cho các công ty khác không phải là bị đơn bắt buộc của Trung Quốc là 66,1%.  Đối với mặt hàng tinh bột sắn, Tổng vụ Tự vệ của Ấn Độ đã có thông báo kết luận cuối cùng về cuộc điều tra áp dụng biện pháp tự vệ đối với các nước xuất khẩu mặt hàng bột sắn, tinh bột sắn và tinh bột cao cấp vào thị trường Ấn Độ, trong đó có VN. Theo đó thuế hiện hành là 30% được tăng lên mức 33% trong năm thứ nhất. Mức thuế này không áp dụng với tinh bột sắn (mã số 1903) và tinh bột cao cấp (mã số 3505). (tintuc.xalo.vn/.../den_huynh_quang_tinh_bot_san_bi_ap_thue_chong_pha_gia.html) Chống bán phá giá dây curoa THỔ NHĨ KÌ ÁP THUẾ CHỐNG BÁN PHÁ GIÁ DÂY CUROA NHẬP KHẨU TỪ VIỆT NAM, TRUNG QUỐC, ẤN ĐỘ Ngày đưa tin: 3/5/2007 Tổng cục Ngoại Thương Thổ Nhĩ Kỳ đã có thông báo về việc kết thúc quá trình điều tra và ra quyết định áp thuế chống bán phá giá chính thức đối với mặt hàng dây dẫn truyền lực lõi thép có thiết diện hình chữ V (dây curoa) có xuất xứ từ Việt Nam, Trung Quốc và Ấn Độ. STT Năm Nước Mặt hàng Kết luận cuối cùng của phía nước ngoài. 1 1994 Colombia Gạo Không đánh thuế vì dù có bán phá giá ở mức 9,07% nhưng không gây tổn hại cho ngành trồng lúa gạo của Colombia 2 1998 EU Mì chính Đánh thuế chống bán phá giá, mức 16,8% 3 1998 EU Giày dép Không đánh thuế vì thị phần gia tăng nhỏ so với Trung Quốc 4 2000 Ba Lan Bật lửa Đánh thuế chống bán phá giá, mức: 0,09% euro/chiếc. 5 2001 Canada Tỏi Đánh thuế chống bán phá giá, mức 1,48 đôla Canada/kg 6 2002 Canada Đế giày Đang điều tra 7 2002 EU Bật lửa ga Đang điều tra 8 2002 Mỹ Cá da trơn Đang chuẩn bị điều tra Ngày 13/5/2006, Tổng cục Ngoại thương Thổ Nhĩ Kỳ đã chính thức tiến hành điều tra chống bán phá giá đối với mặt hàng dây curoa nhập khẩu dựa trên Luật về chống cạnh tranh không lành mạnh trong nhập khẩu của Thổ Nhĩ Kỳ. Theo quyết định chính thức, mức thuế chống bán phá giá được áp dụng đối mặt hàng này nhập khẩu từ Trung Quốc (mã CN: 4010.32.00.00.00) là 5,04 US$/Kg; Ấn Độ (mã CN: 4010.39.00.00.00) là 3,50 US$/Kg và Việt Nam (mã CN: 4010.34.00.00.00) là 4,55 US$/Kg. Kể từ năm 1991 đến nay, Việt Nam đã phải đối phó với 8 vụ kiện chống bán phá giá. Trong đó có 5 vụ kiện đã kết thúc và 3 vụ kiện đang trong quá trình điều tra. Những vụ kết thúc là Colombia kiện Việt Nam bán phá giá gạo năm 1994, kết quả là Việt Nam không bị đánh thuế dù bị kết luận có bán phá giá là 9,07% nhưng không gây tổn hại cho ngành trồng lúa gạo của Colombia. Vụ EU kiện Việt Nam bán phá giá mì chính vào năm 1998, kết quả doanh nghiệp Việt Nam bị đánh thuế chống phá giá ở mức 16,8%. Cùng năm này EU còn kiện doanh nghiệp Việt Nam bán phá giá về giày dép, kết quả là không bị đánh thuế, vì phần hàng Việt Nam gia tăng rất nhỏ so với các nước Trung Quốc, Indonesia và Thái Lan. Năm 2000, vụ kiện bán phá giá bật lửa tại Ba Lan, kết quả doanh nghiệp Việt Nam phải chịu đánh thuế chống bán phá giá với mức 1,48 đô la Canada/ kg. Còn trong năm 2002 thì đối phó với ba vụ kiện bán phá giá về đế giày của Canada, bật lửa gas của EU và vụ kiện bán phá giá cá tra và cá ba sa của Mỹ . Các trường hợp hàng xuất khẩu Việt Nam bị kiện bán phá giá cũng tăng tỷ lệ thuận với việc mở rộng thị trường của Việt Nam. (Theo BTM) Chống bán phá giá giày, mũ da EU TIẾP TỤC ÁP THUẾ CHỐNG BÁN PHÁ GIÁ GIÀY MŨ DA VIỆT NAM VÀ TRUNG QUỐC: TRUNG QUỐC TRẢ ĐŨA EU – CÒN VIỆT NAM? Ngày 22/12, Liên minh châu Âu (EU) đã bỏ phiếu chính thức thông qua đề xuất của Ủy ban châu Âu (EC) kéo dài thêm 15 tháng thời hạn áp thuế chống bán phá giá đối với giày mũ da nhập khẩu của Việt Nam và Trung Quốc. Đây là quyết định cuối cùng và bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày 1/1/2010. Chỉ sau chưa đầy một ngày, ngày 23/12 Trung Quốc đã quyết định áp thuế chống bán phá giá đối với sản phẩm ốc vít làm bằng thép cácbon của EU. Trong thông tin đăng trên trang điện tử, Bộ Thương mại Trung Quốc khẳng định các nhà sản xuất một số loại ốc vít, t

Các file đính kèm theo tài liệu này:

  • docRủi ro pháp lý trong các doanh nghiệp VN.doc
Tài liệu liên quan